حَدَّثَنَا أَبُو بَكْرِ بْنُ أَبِي شَيْبَةَ، وَأَبُو كُرَيْبٍ قَالاَ حَدَّثَنَا أَبُو مُعَاوِيَةَ، ح قَالَ وَحَدَّثَنِيهِ سُوَيْدُ بْنُ سَعِيدٍ، حَدَّثَنَا عَلِيُّ بْنُ مُسْهِرٍ، كِلاَهُمَا عَنِ الأَعْمَشِ، بِهَذَا الإِسْنَادِ . وَفِي رِوَايَةِ أَبِي كُرَيْبٍ وَاضِعًا طَرَفَيْهِ عَلَى عَاتِقَيْهِ . وَرِوَايَةُ أَبِي بَكْرٍ وَسُوَيْدٍ مُتَوَشِّحًا بِهِ .
Abu Said al-Xudriy (roziyallohu anhu)dan rivoyat qilinadi: Abu Kuraybning rivoyatida: «Uning ikki uchini yelkalariga qoʻygan holda», (deyilgan). Abu Bakr va Suvaydning rivoyatida esa: «Unga oʻralib olgan holda», (deyilgan).Абу Саид ал-Худрий (розияллоҳу анҳу)дан ривоят қилинади: Абу Курайбнинг ривоятида: «Унинг икки учини елкаларига қўйган ҳолда», (дейилган). Абу Бакр ва Сувайднинг ривоятида эса: «Унга ўралиб олган ҳолда», (дейилган).