حَدَّثَنَا حَفْصُ بْنُ عُمَرَ، قَالَ حَدَّثَنَا شُعْبَةُ، عَنِ ابْنِ أَبِي السَّفَرِ، عَنِ الشَّعْبِيِّ، عَنْ عَدِيِّ بْنِ حَاتِمٍ، قَالَ سَأَلْتُ النَّبِيَّ صلى الله عليه وسلم فَقَالَ " إِذَا أَرْسَلْتَ كَلْبَكَ الْمُعَلَّمَ فَقَتَلَ فَكُلْ، وَإِذَا أَكَلَ فَلاَ تَأْكُلْ، فَإِنَّمَا أَمْسَكَهُ عَلَى نَفْسِهِ ". قُلْتُ أُرْسِلُ كَلْبِي فَأَجِدُ مَعَهُ كَلْبًا آخَرَ قَالَ " فَلاَ تَأْكُلْ، فَإِنَّمَا سَمَّيْتَ عَلَى كَلْبِكَ، وَلَمْ تُسَمِّ عَلَى كَلْبٍ آخَرَ ".
Adiy ibn Hotim (roziyallohu anhu)dan rivoyat qilinadi: Men Paygʻambar ﷺ dan (ov itlari haqida) soʻradim. U zot: «Agar oʻrgatilgan itingni (Alloh nomini aytib) ov uchun qoʻyib yuborsang va u (ovni) tutsa, uni yeyaver; lekin it (ovdan) yegan boʻlsa, uni yema — chunki it uni oʻzi uchun tutgan», — dedilar. Men: «Baʼzan itimni ovga yuboraman-u, uning yonida boshqa it (ham) boʻladi», — dedim. U zot: «(Unda ovni) yema; chunki sen Alloh nomini faqat oʻz itingni yuborayotganda aytgansan, boshqa itni emas», — dedilar.Адий ибн Ҳотим (розияллоҳу анҳу)дан ривоят қилинади: Мен Пайғамбар ﷺ дан (ов итлари ҳақида) сўрадим. У зот: «Агар ўргатилган итингни (Аллоҳ номини айтиб) ов учун қўйиб юборсанг ва у (овни) туца, уни еявер; лекин ит (овдан) еган бўлса, уни ема — чунки ит уни ўзи учун тутган», — дедилар. Мен: «Баъзан итимни овга юбораман-у, унинг ёнида бошқа ит (ҳам) бўлади», — дедим. У зот: «(Унда овни) ема; чунки сен Аллоҳ номини фақат ўз итингни юбораётганда айтгансан, бошқа итни эмас», — дедилар.