حَدَّثَنَا زُهَيْرُ بْنُ حَرْبٍ، حَدَّثَنَا ابْنُ فُضَيْلٍ، عَنْ عُمَارَةَ، عَنْ أَبِي زُرْعَةَ، عَنْ أَبِي هُرَيْرَةَ، فَقَالَ " هَذِهِ خَدِيجَةُ أَتَتْكَ بِإِنَاءٍ فِيهِ طَعَامٌ أَوْ إِنَاءٍ فِيهِ شَرَابٌ فَأَقْرِئْهَا مِنْ رَبِّهَا السَّلاَمَ وَبَشِّرْهَا بِبَيْتٍ مِنْ قَصَبٍ لاَ صَخَبَ فِيهِ وَلاَ نَصَبَ ".
(Abu Hurayra (roziyallohu anhu) (rivoyat qildiki,) U zot (Jibril) (shunday) dedi:) «Mana bu — Xadija; senga ichida taom boʻlgan bir idish — yoki ichida ichimlik boʻlgan bir idish — bilan kelyapti. Bas, unga Robbidan salom yetkaz va uni — jannatda qamishdan (yasalgan, lekin) ichida na shovqin, na charchoq boʻlmagan bir uy bilan — xushxabar qil.»(Абу Ҳурайра (розияллоҳу анҳу) (ривоят қилдики,) У зот (Жибрил) (шундай) деди:) «Мана бу — Хадижа; сенга ичида таом бўлган бир идиш — ёки ичида ичимлик бўлган бир идиш — билан келяпти. Бас, унга Роббидан салом етказ ва уни — жаннатда қамишдан (ясалган, лекин) ичида на шовқин, на чарчоқ бўлмаган бир уй билан — хушхабар қил.»