نَا الْحُسَيْنُ بْنُ إِسْمَاعِيلَ ، نَا الْعَبَّاسُ بْنُ يَزِيدَ , نَا وَكِيعٌ , نَا سُفْيَانُ , عَنْ أَبِي إِسْحَاقَ ، عَنْ عَاصِمِ بْنِ ضَمْرَةَ , عَنْ عَلِيٍّ , " أَنَّهُ كَانَ يَجْعَلُ الدِّيَةَ فِي الْخَطَأِ أَرْبَاعًا : خَمْسٌ وَعِشْرُونَ حِقَّةً , وَخَمْسٌ وَعِشْرُونَ جَذَعَةً , وَخَمْسٌ وَعِشْرُونَ بِنْتَ لَبُونٍ , وَخَمْسٌ وَعِشْرُونَ بِنْتَ مَخَاضٍ "
Osim ibn Zamradan, u Alidan rivoyat qiladiki, u xato (qotillik)dagi diyatni toʻrtdan bir qismlar qilar edi: yigirma beshta hiqqa, yigirma beshta jazaʼa, yigirma beshta binti labun va yigirma beshta binti maxoz.Осим ибн Замрадан, у Алидан ривоят қиладики, у хато (қотиллик)даги диятни тўртдан бир қисмлар қилар эди: йигирма бешта ҳиққа, йигирма бешта жазаъа, йигирма бешта бинти лабун ва йигирма бешта бинти махоз.