وَعَنْهُ قَالَ: جَاءَ أَبُو حُمَيْدٍ رَجُلٌ مِنَ الْأَنْصَارِ مِنَ النَّقِيعِ بِإِنَاءٍ مِنْ لَبَنٍ إِلَى النَّبِيِّ صَلَّى اللَّهُ عَلَيْهِ وَسَلَّمَ فَقَالَ النَّبِيُّ صَلَّى اللَّهُ عَلَيْهِ وَسَلَّمَ: «أَلَّا خَمَّرْتَهُ وَلَوْ أنْ تعرِضَ عليهِ عوداً»
(Jobir (roziyallohu anhu) aytdi:) Abu Humayd — ansorlardan bir kishi — Naqiʼ (degan joy)dan Paygʻambar ﷺning oldiga ichida sut boʻ lgan bir idish keltirdi. Paygʻambar ﷺ: «Nega uni (ustini) yopmading — agar ustiga bir choʻ p koʻ ndalang qoʻ ysang ham (boʻ lar edi)?» dedilar. (Yana Abu Sufyon, Jobirdan, Paygʻambar ﷺdan — shuning (misli rivoyat qildi).)(Жобир (розияллоҳу анҳу) айтди:) Абу Ҳумайд — ансорлардан бир киши — Нақиъ (деган жой)дан Пайғамбар ﷺнинг олдига ичида сут бў лган бир идиш келтирди. Пайғамбар ﷺ: «Нега уни (устини) ёпмадинг — агар устига бир чў п кў ндаланг қў йсанг ҳам (бў лар эди)?» дедилар. (Яна Абу Суфён, Жобирдан, Пайғамбар ﷺдан — шунинг (мисли ривоят қилди).)