حَدَّثَنِي يَحْيَى، عَنْ مَالِكٍ، عَنْ يَحْيَى بْنِ سَعِيدٍ، أَنَّهُ بَلَغَهُ أَنَّ عُمَرَ بْنَ الْخَطَّابِ، خَرَجَ الْغَدَ مِنْ يَوْمِ النَّحْرِ حِينَ ارْتَفَعَ النَّهَارُ شَيْئًا فَكَبَّرَ فَكَبَّرَ النَّاسُ بِتَكْبِيرِهِ ثُمَّ خَرَجَ الثَّانِيَةَ مِنْ يَوْمِهِ ذَلِكَ بَعْدَ ارْتِفَاعِ النَّهَارِ فَكَبَّرَ فَكَبَّرَ النَّاسُ بِتَكْبِيرِهِ ثُمَّ خَرَجَ الثَّالِثَةَ حِينَ زَاغَتِ الشَّمْسُ فَكَبَّرَ فَكَبَّرَ النَّاسُ بِتَكْبِيرِهِ حَتَّى يَتَّصِلَ التَّكْبِيرُ وَيَبْلُغَ الْبَيْتَ فَيُعْلَمَ أَنَّ عُمَرَ قَدْ خَرَجَ يَرْمِي . قَالَ مَالِكٌ الأَمْرُ عِنْدَنَا أَنَّ التَّكْبِيرَ فِي أَيَّامِ التَّشْرِيقِ دُبُرَ الصَّلَوَاتِ وَأَوَّلُ ذَلِكَ تَكْبِيرُ الإِمَامِ وَالنَّاسُ مَعَهُ دُبُرَ صَلاَةِ الظُّهْرِ مِنْ يَوْمِ النَّحْرِ وَآخِرُ ذَلِكَ تَكْبِيرُ الإِمَامِ وَالنَّاسُ مَعَهُ دُبُرَ صَلاَةِ الصُّبْحِ مِنْ آخِرِ أَيَّامِ التَّشْرِيقِ ثُمَّ يَقْطَعُ التَّكْبِيرَ . قَالَ مَالِكٌ وَالتَّكْبِيرُ فِي أَيَّامِ التَّشْرِيقِ عَلَى الرِّجَالِ وَالنِّسَاءِ مَنْ كَانَ فِي جَمَاعَةٍ أَوْ وَحْدَهُ بِمِنًى أَوْ بِالآفَاقِ كُلِّهَا وَاجِبٌ وَإِنَّمَا يَأْتَمُّ النَّاسُ فِي ذَلِكَ بِإِمَامِ الْحَاجِّ وَبِالنَّاسِ بِمِنًى لأَنَّهُمْ إِذَا رَجَعُوا وَانْقَضَى الإِحْرَامُ ائْتَمُّوا بِهِمْ حَتَّى يَكُونُوا مِثْلَهُمْ فِي الْحِلِّ فَأَمَّا مَنْ لَمْ يَكُنْ حَاجًّا فَإِنَّهُ لاَ يَأْتَمُّ بِهِمْ إِلاَّ فِي تَكْبِيرِ أَيَّامِ التَّشْرِيقِ . قَالَ مَالِكٌ الأَيَّامُ الْمَعْدُودَاتُ أَيَّامُ التَّشْرِيقِ .
Yahyo ibn Saidga yetib kelishicha, Umar ibn al-Xattob (roziyallohu anhu) qurbon kunining ertasiga, kun bir oz koʻtarilgan paytda chiqib takbir aytdi, odamlar ham uning takbiriga (ergashib) takbir aytishdi. Soʻng oʻsha kuni ikkinchi marta, kun koʻtarilganidan keyin chiqib takbir aytdi, odamlar ham uning takbiriga takbir aytishdi. Soʻng uchinchi marta, quyosh ogʻgan paytda chiqib takbir aytdi, odamlar ham uning takbiriga takbir aytishdi — hatto takbir ulanib ketib, Baytga (Kaʼbaga) yetib borar va Umar (jamralarni) toshboʻron qilgani chiqqani bilinar edi. Molik aytdi: «Bizning nazdimizda ish shundayki, tashriq kunlaridagi takbir namozlardan keyin aytiladi. Uning boshlanishi — imom va u bilan birga odamlarning qurbon kuni peshin namozidan keyin aytadigan takbiri, oxiri esa imom va u bilan birga odamlarning tashriq kunlarining oxirgisida bomdod namozidan keyin aytadigan takbiridir, soʻng takbir toʻxtatiladi». Molik aytdi: «Tashriq kunlaridagi takbir erkaklar va ayollarga — jamoatda boʻlsin yoki yolgʻiz, Minoda boʻlsin yoki barcha oʻlkalarda boʻlsin — vojibdir. Odamlar bu borada haj imomiga va Minodagi odamlarga ergashadilar, chunki ular (Makkaga) qaytib, ihrom tugaganda ham, hill (ihromdan chiqqan) holatida ularga oʻxshab qolgunlaricha ularga ergashaveradilar. Haj qilmagan kishi esa ularga faqat tashriq kunlarining takbirida ergashadi». Molik aytdi: «‹Al-ayyomul maʼdudot› (sanoqli kunlar) — tashriq kunlaridir».Яҳё ибн Саидга етиб келишича, Умар ибн ал-Хаттоб (розияллоҳу анҳу) қурбон кунининг эртасига, кун бир оз кўтарилган пайтда чиқиб такбир айтди, одамлар ҳам унинг такбирига (эргашиб) такбир айтишди. Сўнг ўша куни иккинчи марта, кун кўтарилганидан кейин чиқиб такбир айтди, одамлар ҳам унинг такбирига такбир айтишди. Сўнг учинчи марта, қуёш оғган пайтда чиқиб такбир айтди, одамлар ҳам унинг такбирига такбир айтишди — ҳатто такбир уланиб кетиб, Байтга (Каъбага) етиб борар ва Умар (жамраларни) тошбўрон қилгани чиққани билинар эди. Молик айтди: «Бизнинг наздимизда иш шундайки, ташриқ кунларидаги такбир намозлардан кейин айтилади. Унинг бошланиши — имом ва у билан бирга одамларнинг қурбон куни пешин намозидан кейин айтадиган такбири, охири эса имом ва у билан бирга одамларнинг ташриқ кунларининг охиргисида бомдод намозидан кейин айтадиган такбиридир, сўнг такбир тўхтатилади». Молик айтди: «Ташриқ кунларидаги такбир эркаклар ва аёлларга — жамоатда бўлсин ёки ёлғиз, Минода бўлсин ёки барча ўлкаларда бўлсин — вожибдир. Одамлар бу борада ҳаж имомига ва Минодаги одамларга эргашадилар, чунки улар (Маккага) қайтиб, иҳром тугаганда ҳам, ҳилл (иҳромдан чиққан) ҳолатида уларга ўхшаб қолгунларича уларга эргашаверадилар. Ҳаж қилмаган киши эса уларга фақат ташриқ кунларининг такбирида эргашади». Молик айтди: «‹Ал-айёмул маъдудот› (саноқли кунлар) — ташриқ кунларидир».