حَدَّثَنَا أَبُو بَكْرٍ النَّيْسَابُورِيُّ ، نَا أَحْمَدُ بْنُ مَنْصُورٍ , وَأَحْمَدُ بْنُ يُوسُفَ السُّلَمِيُّ , قَالا : نَا عَبْدُ الرَّزَّاقِ , أنا مَعْمَرٌ , عَنِ الزُّهْرِيِّ ، عَنْ سَالِمٍ , أَنَّ ابْنَ عُمَرَ كَانَ يَقُولُ " فِي الْعَبْدِ تَكُونُ تَحْتَهُ الْحُرَّةُ , أَوِ الْحُرِّ تَكُونُ تَحْتَهُ الأَمَةُ , قَالَ : أَيُّهُمَا رُقَّ نَقَصَ الطَّلاقُ بَرِقِّهِ , وَالْعُدَّةُ بِالنِّسَاءِ "
Solimdan rivoyat qilinadi: Ibn Umar (roziyallohu anhumo) nikohida hurra (ozod ayol) boʻlgan qul yoki nikohida choʻri boʻlgan hur (erkak) haqida: «Ulardan qay biri qul boʻlsa, taloq uning qulligi sababli kamayadi, idda esa ayollarga qarab (belgilanadi)», der edi.Солимдан ривоят қилинади: Ибн Умар (розияллоҳу анҳумо) никоҳида ҳурра (озод аёл) бўлган қул ёки никоҳида чўри бўлган ҳур (эркак) ҳақида: «Улардан қай бири қул бўлса, талоқ унинг қуллиги сабабли камаяди, идда эса аёлларга қараб (белгиланади)», дер эди.