حَدَّثَنَا أَبُو بَكْرِ بْنُ أَبِي شَيْبَةَ، حَدَّثَنَا يَزِيدُ بْنُ هَارُونَ، أَخْبَرَنَا ابْنُ عَوْنٍ، عَنِ ابْنِ، سِيرِينَ عَنْ أَنَسِ بْنِ مَالِكٍ، قَالَ كَانَ ابْنٌ لأَبِي طَلْحَةَ يَشْتَكِي فَخَرَجَ أَبُو طَلْحَةَ فَقُبِضَ الصَّبِيُّ فَلَمَّا رَجَعَ أَبُو طَلْحَةَ قَالَ مَا فَعَلَ ابْنِي قَالَتْ أُمُّ سُلَيْمٍ هُوَ أَسْكَنُ مِمَّا كَانَ . فَقَرَّبَتْ إِلَيْهِ الْعَشَاءَ فَتَعَشَّى ثُمَّ أَصَابَ مِنْهَا فَلَمَّا فَرَغَ قَالَتْ وَارُوا الصَّبِيَّ . فَلَمَّا أَصْبَحَ أَبُو طَلْحَةَ أَتَى رَسُولَ اللَّهِ صلى الله عليه وسلم فَأَخْبَرَهُ فَقَالَ " أَعْرَسْتُمُ اللَّيْلَةَ " . قَالَ نَعَمْ قَالَ " اللَّهُمَّ بَارِكْ لَهُمَا " . فَوَلَدَتْ غُلاَمًا فَقَالَ لِي أَبُو طَلْحَةَ احْمِلْهُ حَتَّى تَأْتِيَ بِهِ النَّبِيَّ صلى الله عليه وسلم . فَأَتَى بِهِ النَّبِيَّ صلى الله عليه وسلم وَبَعَثَتْ مَعَهُ بِتَمَرَاتٍ فَأَخَذَهُ النَّبِيُّ صلى الله عليه وسلم فَقَالَ " أَمَعَهُ شَىْءٌ " . قَالُوا نَعَمْ تَمَرَاتٌ . فَأَخَذَهَا النَّبِيُّ صلى الله عليه وسلم فَمَضَغَهَا ثُمَّ أَخَذَهَا مِنْ فِيهِ فَجَعَلَهَا فِي فِي الصَّبِيِّ ثُمَّ حَنَّكَهُ وَسَمَّاهُ عَبْدَ اللَّهِ .
Anas ibn Molik (roziyallohu anhu)dan rivoyat qilinadi: «Abu Talhaning bir oʻgʻli kasal edi. Abu Talha (uydan) chiqib ketdi, soʻng goʻdak vafot etdi. Abu Talha qaytib kelganida: ‹Oʻgʻlim qalay boʻldi?› — dedi. Umm Sulaym: ‹U avvalgisidan koʻra tinchroq›, — dedi. Soʻng (Umm Sulaym) unga kechki ovqatni keltirdi, u taom yedi. Soʻng (Abu Talha) undan (ayolidan) bahramand boʻldi. (Abu Talha) tugatgach, (Umm Sulaym): ‹Goʻdakni dafn qilinglar›, — dedi. Abu Talha tongga chiqqach, Rasululloh ﷺ ning huzurlariga keldi va u zotga (boʻlgan voqeani) xabar berdi. Shunda (u zot): ‹Bu kecha (ayolingiz bilan) yaqinlik qildingizmi?› — dedilar. (Abu Talha): ‹Ha›, — dedi. (U zot): ‹Allohim, ikkoviga barakot ber›, — dedilar. Bas, (ayoli) bir oʻgʻil tugʻdi. Abu Talha menga: ‹Uni koʻtarib, Nabiy ﷺ ning huzurlariga olib bor›, — dedi. Bas, (Anas) uni Nabiy ﷺ ning huzurlariga olib keldi. (Ayoli) u bilan birga bir nechta xurmo ham yuborgan edi. Nabiy ﷺ uni (goʻdakni) oldilar va: ‹Uning yonida biror narsa bormi?› — dedilar. (Sahobalar): ‹Ha, bir nechta xurmo bor›, — dedilar. Bas, Nabiy ﷺ uni (xurmoni) oldilar, uni chaynadilar, soʻng uni ogʻizlaridan olib, goʻdakning ogʻziga soldilar, soʻng uning tanglayiga surtdilar (tahnik qildilar) va unga Abdulloh deb nom qoʻydilar»Анас ибн Молик (розияллоҳу анҳу)дан ривоят қилинади: «Абу Талҳанинг бир ўғли касал эди. Абу Талҳа (уйдан) чиқиб кетди, сўнг гўдак вафот этди. Абу Талҳа қайтиб келганида: ‹Ўғлим қалай бўлди?› — деди. Умм Сулайм: ‹У аввалгисидан кўра тинчроқ›, — деди. Сўнг (Умм Сулайм) унга кечки овқатни келтирди, у таом еди. Сўнг (Абу Талҳа) ундан (аёлидан) баҳраманд бўлди. (Абу Талҳа) тугатгач, (Умм Сулайм): ‹Гўдакни дафн қилинглар›, — деди. Абу Талҳа тонгга чиққач, Расулуллоҳ ﷺ нинг ҳузурларига келди ва у зотга (бўлган воқеани) хабар берди. Шунда (у зот): ‹Бу кеча (аёлингиз билан) яқинлик қилдингизми?› — дедилар. (Абу Талҳа): ‹Ҳа›, — деди. (У зот): ‹Аллоҳим, икковига баракот бер›, — дедилар. Бас, (аёли) бир ўғил туғди. Абу Талҳа менга: ‹Уни кўтариб, Набий ﷺ нинг ҳузурларига олиб бор›, — деди. Бас, (Анас) уни Набий ﷺ нинг ҳузурларига олиб келди. (Аёли) у билан бирга бир нечта хурмо ҳам юборган эди. Набий ﷺ уни (гўдакни) олдилар ва: ‹Унинг ёнида бирор нарса борми?› — дедилар. (Саҳобалар): ‹Ҳа, бир нечта хурмо бор›, — дедилар. Бас, Набий ﷺ уни (хурмони) олдилар, уни чайнадилар, сўнг уни оғизларидан олиб, гўдакнинг оғзига солдилар, сўнг унинг танглайига суртдилар (таҳник қилдилар) ва унга Абдуллоҳ деб ном қўйдилар»