أَخْبَرَنَا مُحَمَّدُ بْنُ عِيسَى ، حَدَّثَنَا هُشَيْمٌ ، أَخْبَرَنَا مُغِيرَةُ ، عَنْ إِبْرَاهِيمَ . ح وأَخْبَرَنَا إِسْمَاعِيل بْنُ أَبِي خَالِدٍ ، عَنْ عَامِرٍ فِيمَنْ أَتَى أَهْلَهُ وَهِيَ حَائِضٌ، قَالَا : " ذَنْبٌ أَتَاهُ، يَسْتَغْفِرُ اللَّهَ، وَيَتُوبُ إِلَيْهِ، وَلَا يَعُودُ " ، أَخْبَرَنَا مُحَمَّدُ بْنُ عِيسَى ، حَدَّثَنَا يَحْيَى بْنُ أَبِي زَائِدَةَ ، عَنْ الْمُثَنَّى ، عَنْ عَطَاءٍ ، مِثْلَهُ
Ibrohim va Omir xotiniga u hayzli holida yaqinlik qilgan kishi haqida ikkalasi: «Bu — u qilgan gunohdir; Allohdan magʻfirat soʻraydi, Unga tavba qiladi va qaytib bunday qilmaydi», dedilar. Muhammad ibn Iso ham al-Musannodan, u Atodan xuddi shunday rivoyat qildi.Иброҳим ва Омир хотинига у ҳайзли ҳолида яқинлик қилган киши ҳақида иккаласи: «Бу — у қилган гуноҳдир; Аллоҳдан мағфират сўрайди, Унга тавба қилади ва қайтиб бундай қилмайди», дедилар. Муҳаммад ибн Исо ҳам ал-Мусаннодан, у Атодан худди шундай ривоят қилди.